投道一师兰若宿

唐代 王维
一公栖太白,高顶出风烟。梵流诸壑遍,花雨一峰偏。 迹为无心隐,名因立教传。鸟来远语法,客去更安禅。 昼涉松路尽,暮投兰若边。洞房隐深竹,清夜闻遥泉。 向是云霞里,今成枕席前。岂唯暂留宿,服事将穷年。
gōng tài bái   gāo dǐng chū fēng yān fàn liú zhū biàn   huā fēng piān
wèi xīn yǐn   míng yīn jiào chuán niǎo lái yuǎn   gèng ān chán
zhòu shè sōng jǐn   tóu lán biān dòng fáng yǐn shēn zhú   qīng wén yáo quán
xiàng shì yún xiá   jīn chéng zhěn qián wéi zàn liú 宿   shi jiāng qióng nián