透碧霄

宋代 查荎
舣兰舟。十分端是载离愁。练波送远,屏山遮断,此去难留。 相从争奈,心期久要,屡更霜秋。叹人生、杳似萍浮。 又翻成轻别,都将深恨,付与东流。 想斜阳影里,寒烟明处,双桨去悠悠。爱渚梅、幽香动,须采掇、倩纤柔。 艳歌粲发,谁传馀韵,来说仙游。念故人、留此遐洲。 但春风老后,秋月圆时,独倚西楼。
lán zhōu shí fēn duān shì zài chóu liàn sòng yuǎn   píng shān zhē duàn   nán liú
xiāng cóng zhēng nài   xīn jiǔ yào   gèng shuāng qiū tàn rén shēng yǎo shì píng
yòu fān chéng qīng bié   dōu jiāng shēn hèn   dōng liú
xiǎng xié yáng yǐng   hán yān míng chù   shuāng jiǎng yōu yōu ài zhǔ méi yōu xiāng dòng   cǎi duō qiàn xiān róu
yàn càn   shuí chuán yùn   lái shuō xiān yóu niàn rén liú xiá zhōu
dàn chūn fēng lǎo hòu   qiū yuè yuán shí   西 lóu