同子瞻次梅圣俞旧韵题乡舍木山

宋代 苏辙
江槎出没浮犀牛,波涛掀天谷为洲。 江寒水落惊霜秋,危根瘦节鸣寒流。 脆朽吹去谁镌锼,连峰叠嶂立酋酋。 吾家此山不易得,十年弃置空自尤。 猿号鹤唳岂无意,委虵怪我怀羔裘。 西归父老拍手笑,笑忆翁子躬薪樵。 去时三山今有五,不问故园惟一丘。
jiāng chá chū niú   tāo xiān tiān wèi zhōu  
jiāng hán shuǐ luò jīng shuāng qiū   wēi gēn shòu jié míng hán liú  
cuì xiǔ chuī shuí juān sōu   lián fēng dié zhàng qiú qiú  
jiā shān   shí nián zhì kōng yóu  
yuán hào   wěi shé guài huái 怀 gāo qiú  
西 guī lǎo pāi shǒu xiào   xiào wēng zi gōng xīn qiáo  
shí sān shān jīn yǒu   wèn yuán wéi qiū