同诸公登慈恩寺塔

唐代 杜甫
高标跨苍穹,烈风无时休。 自非旷士怀,登兹翻百忧。 方知象教力,足可追冥搜。 仰穿龙蛇窟,始出枝撑幽。 七星在北户,河汉声西流。 羲和鞭白日,少昊行清秋。 秦山忽破碎,泾渭不可求。 俯视但一气,焉能辨皇州。 回首叫虞舜,苍梧云正愁。 惜哉瑶池饮,日晏昆仑丘。 黄鹄去不息,哀鸣何所投。 君看随阳雁,各有稻粱谋。
gāo biāo kuà cāng qióng   liè fēng shí xiū
fēi kuàng shì huái 怀   dēng fān bǎi yōu
fāng zhī xiàng jiào   zhuī míng sōu
yǎng chuān 穿 lóng shé   shǐ chū zhī chēng yōu
xīng zài běi   hàn shēng 西 liú
biān bái   shǎo hào xíng qīng qiū
qín shān suì   jīng wèi qiú
shì dàn   yān néng biàn huáng zhōu
huí shǒu jiào shùn   cāng yún zhèng chóu
zāi yáo chí yǐn   yàn kūn lún qiū
huáng   āi míng suǒ tóu
jūn kàn suí yáng yàn   yǒu dào liáng móu