通州雨夜寄孙中叔

宋代 郑獬
黑雨喷薄阴云驱,昏林号风秋声粗。 海气熏煮怒不泄,彭彭十月推雷车。 湿衣悯默瞠无睡,起对樽酒谁为娱。 此心岂复有双羽,一夜飞去不可拘。 昔与子同入京师,借屋共寄西城庐。 爱我议论有可采,携草就我夸染濡。 炼出五色补天漏,拈笔蘸墨纵横涂。 子云朋友当如是,脱然意快如狞驹。 京师天子之所宅,楼殿堆叠骑天衢。 瓦光流碧滑欲走,缋画颠倒横相舁。 东风薰浓一千里,黄蜂蝴蝶飞蘧蘧。 高楼张旗闹煮酒,沉香满榼金真珠。 玉盆一饮醉不醒,落花满衫行相扶。 未几子去游西洛,嗟我出门独骑驴。 晚落尘埃两袖泪,望子不见风吹裾。 三月殿前试不中,青冥失计游五湖。 抚剑东南看沧海,大江正值秋风初。 我疑海神怒天热,直欲上薄东日乌。 乾坤顿撼壮人意,揭竿便欲寻狂奴。 九月归来已霜蚤,肥膏紫蟹溶金酥。 南窗灯火夜可喜,箧中卷册聊铺舒。 读倦抱膝一吐气,契阔各在天一隅。 相别於今二百日,飞雁南来无北书。 游从欢喜似旧否,洛下为学安稳无。 虽然贫窘少倚赖,空肠慎勿多悲吁。 圣贤独立以待用,提出日月还唐虞。 天地当中贯一柱,孟子所谓大丈夫。 躁儿跳跃不足数,插翅强欲飞蟾蜍。 纵子不遇乃至死,勉之学为荀杨徒。
hēi pēn yīn yún   hūn lín hào fēng qiū shēng  
hǎi xūn zhǔ xiè   bāng bāng shí yuè tuī léi chē  
shī 湿 mǐn chēng shuì   duì zūn jiǔ shuí wèi  
xīn yǒu shuāng   fēi  
zi tóng jīng shī   jiè gòng 西 chéng  
ài lùn yǒu cǎi   xié cǎo jiù kuā rǎn  
liàn chū tiān lòu   niān zhàn zòng héng  
zi yún péng you dāng shì   tuō rán kuài níng  
jīng shī tiān zhī suǒ zhái   lóu diàn 殿 duī dié tiān  
guāng liú huá zǒu   huì huà diān dào héng xiāng  
dōng fēng xūn nóng qiān   huáng fēng dié fēi  
gāo lóu zhāng nào zhǔ jiǔ   chén xiāng mǎn jīn zhēn zhū  
pén yǐn zuì xǐng   luò huā mǎn shān xíng xiāng  
wèi zi yóu 西 luò   jiē chū mén  
wǎn luò chén āi liǎng xiù lèi   wàng jiàn fēng chuī  
sān yuè diàn 殿 qián shì zhōng   qīng míng shī yóu  
jiàn dōng nán kàn cāng hǎi   jiāng zhèng zhí qiū fēng chū  
hǎi shén tiān   zhí shàng báo dōng  
qián kūn dùn hàn zhuàng rén   jiē gān 竿 biàn 便 xún kuáng  
jiǔ yuè guī lái shuāng zǎo   féi gāo xiè róng jīn  
nán chuāng dēng huǒ   qiè zhōng juàn liáo shū  
juàn bào   kuò zài tiān  
xiāng bié jīn èr bǎi   fēi yàn nán lái běi shū  
yóu cóng huān shì jiù fǒu   luò xià wéi xué ān wěn  
suī rán pín jiǒng shǎo lài   kōng cháng shèn duō bēi  
shèng xián dài yòng   chū yuè hái táng  
tiān dāng zhōng guàn zhù   mèng suǒ wèi zhàng  
zào ér tiào yuè shù   chā chì qiáng fēi chán chú  
zòng zi nǎi zhì   miǎn zhī xué wèi xún yáng