同张季子游琅邪

宋代 章甫
枯藤久靠壁,双脚殊蜷跼。 日长无往还,午醉睡初熟。 谁与来剥啄,一马挟两仆。 翩翩张公子,得得访茅屋。 别来今十年,高谊惊绝俗。 功名付兄弟,冠裳畏羁束。 多君殊不凡,爱我常易足。 呼儿取酒斟,草草具肴蔌。 剧谈连昼夜,何止伴幽独。 结为山水游,策蹇相追逐。 滁阳三日程,山路颇诘曲。 好风吹雨霁,发轫自幽谷。 至乐闻金声,非丝亦非竹。 沉沉柏子潭,神龙所栖宿。 旱乾祷辄应,云雨手翻覆。 路转醉翁亭,酿泉漱寒玉。 堂堂四公像,再拜敢不肃。 虽云斗大州,盛德继来辱。 凛然生气在,遗泽被草木。 梵宫最高处,俯视山矗矗。 境圣人乃凡,野僧才五六。 碑崖烂文字,骊珠混鱼目。 老眼眩生花,往往难尽读。 吾能领其要,正自非匆促。 回途遂南首,夜就汤泉浴。 清旷旧书房,怀人今鬼录。 人生贵适意,百岁风中烛。 所恨多别离,安能似麋鹿。 茲游讵难再,后会尚可卜。 纪行因赠行,归装慰羞缩。
téng jiǔ kào   shuāng jiǎo shū quán  
zhǎng wǎng huán   zuì shuì chū shú  
shuí lái zhuó   xié liǎng  
piān piān zhāng gōng   de de fǎng 访 máo  
bié lái jīn shí nián   gāo jīng jué  
gōng míng xiōng   guān cháng wèi shù  
duō jūn shū fán   ài cháng  
ér jiǔ zhēn   cǎo cǎo yáo  
tán lián zhòu   zhǐ bàn yōu  
jié wéi shān shuǐ yóu   jiǎn xiāng zhuī zhú  
chú yáng sān chéng   shān jié  
hǎo fēng chuī   rèn yōu  
zhì wén jīn shēng   fēi fēi zhú  
chén chén bǎi tán   shén lóng suǒ 宿  
hàn qián dǎo zhé yīng   yún shǒu fān  
zhuǎn zuì wēng tíng   niàng quán shù hán  
táng táng gōng xiàng   zài bài gǎn  
suī yún dǒu zhōu   shèng lái  
lǐn rán shēng zài   bèi cǎo  
fàn gōng zuì gāo chù   shì shān chù chù  
jìng shèng rén nǎi fán   sēng cái liù  
bēi làn wén   zhū hùn  
lǎo yǎn xuàn shēng huā   wǎng wǎng nán jǐn  
néng lǐng yào   zhèng fēi cōng  
huí suì nán shǒu   jiù tāng quán  
qīng kuàng jiù shū fáng   huái 怀 rén jīn guǐ  
rén shēng guì shì   bǎi suì fēng zhōng zhú  
suǒ hèn duō bié   ān néng shì 鹿  
yóu nán zài   hòu huì shàng bo  
xíng yīn zèng xíng   guī zhuāng wèi xiū suō