同元使君舂陵行

唐代 杜甫
遭乱发尽白,转衰病相婴。沈绵盗贼际,狼狈江汉行。 叹时药力薄,为客羸瘵成。吾人诗家秀,博采世上名。 粲粲元道州,前圣畏后生。观乎舂陵作,欻见俊哲情。 复览贼退篇,结也实国桢。贾谊昔流恸,匡衡常引经。 道州忧黎庶,词气浩纵横。两章对秋月,一字偕华星。 致君唐虞际,纯朴忆大庭。何时降玺书,用尔为丹青。 狱讼永衰息,岂唯偃甲兵。凄恻念诛求,薄敛近休明。 乃知正人意,不苟飞长缨。凉飙振南岳,之子宠若惊。 色阻金印大,兴含沧浪清。我多长卿病,日夕思朝廷。 肺枯渴太甚,漂泊公孙城。呼儿具纸笔,隐几临轩楹。 作诗呻吟内,墨澹字欹倾。感彼危苦词,庶几知者听。
zāo luàn jǐn bái   zhuǎn shuāi bìng xiāng yīng shěn mián dào zéi   láng bèi jiāng hàn xíng
tàn shí yào   wèi léi zhài chéng rén shī jiā xiù   cǎi shì shàng míng
càn càn yuán dào zhōu   qián shèng wèi hòu shēng guān chōng líng zuò   chuā jiàn jùn zhé qíng
lǎn zéi tuì 退 piān   jié shí guó zhēn jiǎ liú tòng   kuāng héng cháng yǐn jīng
dào zhōu yōu shù   hào zòng héng liǎng zhāng duì qiū yuè   xié huá xīng
zhì jūn táng   chún piáo tíng shí jiàng shū   yòng ěr wèi dān qīng
sòng yǒng shuāi   wéi yǎn jiá bīng niàn zhū qiú   báo liǎn jìn xiū míng
nǎi zhī zhèng rén   gǒu fēi cháng yīng liáng biāo zhèn nán yuè   zhī chǒng ruò jīng
jīn yìn   xīng hán cāng làng qīng duō zhǎng qīng bìng   cháo tíng
fèi tài shèn   piāo gōng sūn chéng ér zhǐ   yìn lín xuān yíng
zuò shī shēn yín nèi   dàn qīng gǎn wēi   shù zhī zhě tīng