僮有弹鹭置池上者予解其缚纵之而不去盖不饮

宋代 方岳
烟藤羃羃惊蛇蛰,雪羽飞飞群鹭集。 相莜抱子林欲深,经始营巢茅未葺。 衔枚适与恶少逢,落弹不虞奇祸及。 毳残玉点偶赊死,颈曲银钩竟遭执。 急呼解缚纵使归,胡自拘囚长竚立。 白苹久失鸿雁洲,红豆不窥鹦鹉粒。 申胥并日负秦庭,庄舄愁吟思越邑。 云何垂翅但摧颓,岂欲言情辄於悒。 子其休矣勿介介,山曰归哉宁汲汲。 放之云壑卧萝茑,期以春皋伴蓑笠。 临去一语更丁宁,从此谨毋轻出入。
yān téng jīng shé zhé   xuě fēi fēi qún  
xiāng yóu bào lín shēn   jīng shǐ yíng cháo máo wèi  
xián méi shì è shào féng   luò dàn huò  
cuì cán diǎn ǒu shē   jǐng yín gōu jìng zāo zhí  
jiě zòng shǐ 使 guī   qiú zhǎng zhù  
bái píng jiǔ shī hóng 鸿 yàn zhōu   hóng dòu kuī yīng  
shēn bìng qín tíng   zhuāng chóu yín yuè  
yún chuí chì dàn cuī tuí   yán qíng zhé  
zi xiū jiè jiè   shān yuē guī zāi níng  
fàng zhī yún luó niǎo   chūn gāo bàn suō  
lín gèng dīng níng   cóng jǐn qīng chū