同永叔子聪游嵩山赋十二题其十二峻极寺

宋代 梅尧臣
山高路已穷,倏尔逢兰若。 落日老僧闲,支颐古松下。 缓步入禅庭,苔苍但萧洒。
shān gāo qióng   shū ěr féng lán  
luò lǎo sēng xián   zhī sōng xià  
huǎn chán tíng   tái cāng dàn xiāo