同永叔子聪游嵩山赋十二题其七天门

宋代 梅尧臣
古壁何苍苍,穿云玉梯出。 欻然起青冥,却立观少室。 前岩复後峰,阴晴状非一。
cāng cāng   chuān 穿 yún chū  
rán qīng míng   què guān shǎo shì  
qián yán hòu fēng   yīn qíng zhuàng fēi