同永叔和介甫昭君曲

宋代 刘敞
汉家离宫三十六,宫中美女皆胜玉。昭君更是第一人,自知等辈非其伦。 耻捐黄金买图画,不道丹青能乱真。别君上马空反顾,朔风吹沙闇长路。 此时一见还动人,可怜怏怏使之去。早知倾国难再得,不信傍人端自误。 黄河入海难却来,昭君一去不复回。青冢消摧人迹绝,惟有琵琶声正哀。
hàn jiā gōng sān shí liù   gōng zhōng měi jiē shèng zhāo jūn gèng shì rén   zhī děng bèi fēi lún
chǐ juān huáng jīn mǎi huà   dào dān qīng néng luàn zhēn bié jūn shàng kōng fǎn   shuò fēng chuī shā àn cháng
shí jiàn hái dòng rén   lián yàng yàng shǐ 使 zhī zǎo zhī qīng guó nàn zài   xìn bàng rén duān
huáng hǎi nàn què lái   zhāo jūn huí qīng zhǒng xiāo cuī rén jué   wéi yǒu pa shēng zhèng āi