同杨希仲吴子进李希孝张景良北关纳凉晚过大

宋代 晁补之
君不见少陵翁,昔时亦厌在泥滓。 青鞋布袜翁自喜,上关流水入城来。 青苹之末风未已,驾言出游我无酒。 张侯为致尊中旨,可怜筑室宁封池。 下有千房并万蕊,官曹十九民事聒。 况乃坐堂环榜捶,扬波沐发安在哉。 我曹官冷奚不来,日长飞鸟困塌翼。 龟出仰喙鱼张腮,南箕不哆少女默。 焦暍坐恐昆虫猜,杨君尝揽辔。 独出无把袂,古藏大般若。 中天立华厦,同游得吴李。 张子亦予社,登临物色为我豪。 长空吹雨来萧骚,原为起 伏河出没。 雾作吞吐山卑高,君不见幕中群公府曹掾。 清谈接武金闺彦,平明趋府罢亭午。 宁有食顷坐闲燕,我曹放意诚崛奇。 王事鞅掌惭周诗,嵇康不堪章服裹。 此事恐得通人嗤,李侯挽我未宜下。 世间一笑如此寡,鄙夫敢慕从事贤。 少日采薪勤两肩,草玄亦投阁。 醉者坠不愕,安能学丁君。 高举似黄鹤,一廛平生事。 百壶中虑廓,且当俛仰宇宙间。 子欲观海须观澜,所思安在良阻艰。 李侯有嘉意,语若茧绪曳。 不应开口烦睥睨,爱身为物太早计。
jūn jiàn shǎo líng wēng   shí yàn zài
qīng xié wēng   shàng guān liú shuǐ chéng lái
qīng píng zhī fēng wèi   jià yán chū yóu jiǔ
zhāng hóu wèi zhì zūn zhōng zhǐ   lián zhù shì níng fēng chí
xià yǒu qiān fáng bìng wàn ruǐ   guān cáo shí jiǔ mín shì guā
kuàng nǎi zuò táng huán bǎng chuí   yáng ān zài zāi
cáo guān lěng lái   zhǎng fēi niǎo kùn
guī chū yǎng huì zhāng sāi   nán duō shào
jiāo zuò kǒng kūn chóng cāi   yáng jūn cháng lǎn pèi
chū mèi   cáng
zhōng tiān huá shà   tóng yóu
zhāng zi shè   dēng lín wèi háo
cháng kōng chuī lái xiāo sāo   yuán wèi
chū
zuò tūn shān bēi gāo   jūn jiàn zhōng qún gōng cáo yuàn
qīng tán jiē jīn guī yàn   píng míng tíng
níng yǒu shí qǐng zuò xián yàn   cáo fàng chéng jué
wáng shì yāng zhǎng cán zhōu shī   kāng kān zhāng guǒ
shì kǒng tōng rén chī   hóu wǎn wèi xià
shì jiān xiào guǎ   gǎn cóng shì xián
shǎo cǎi xīn qín liǎng jiān   cǎo xuán tóu
zuì zhě zhuì è   ān néng xué dīng jūn
gāo huáng   chán píng shēng shì
bǎi zhōng kuò   qiě dāng yǎng zhòu jiān
zi guān hǎi guān lán   suǒ ān zài liáng jiān
hóu yǒu jiā   ruò jiǎn
yīng kāi kǒu fán   ài shēn wéi tài zǎo