同薛员外谊喜雨诗兼上杨使君

唐代 皎然
积旱忽飞澍,烝民心亦倾。郊云不待族,雨色飞江城。 燋稼濯又发,败荷滋更荣。时随雾縠重,乍集柳丝轻。 一宿恐鱼飞,数朝征鹳鸣。毒暑澄为冷,高尘涤还清。 乃知阴骘数,制在造化情。及此接欢贺,临风闻颂声。
hàn fēi shù   zhēng mín xīn qīng jiāo yún dài   fēi jiāng chéng
jiāo jià zhuó yòu   bài gèng róng shí suí zhòng   zhà liǔ qīng
xiǔ 宿 kǒng fēi   shù cháo zhēng guàn míng shǔ chéng wèi lěng   gāo chén huán qīng
nǎi zhī yīn zhì shù   zhì zài zào huà qíng jiē huān   lín fēng wén sòng shēng