通仙洞

唐代 薛能
高龛险欲摧,百尺洞门开。白日仙何在,清风客暂来。 临崖松直上,避石水低回。贾掾曾空去,题诗岂易哉。
gāo kān xiǎn cuī   bǎi chǐ dòng mén kāi bái xiān zài   qīng fēng zàn lái
lín sōng zhí shàng   shí shuǐ huí jiǎ yuàn zēng kōng   shī zāi