同吴迪吉汪信民游西塔寺分韵赋诗以荷花日落酣为韵探得荷花字 其二

宋代 谢逸
林间露警鹤,城头日翻鸦。荷香晓逾清,山色秋更佳。 寺有老比丘,视世如虚花。茶香语有味,境静思无邪。 夕阳动归兴,天末散馀霞。徘徊不忍去,南楼吹晓笳。 更约秋夜来,小船卧蒹葭。
lín jiān jǐng   chéng tóu fān xiāng xiǎo qīng shān   qiū gèng jiā    
yǒu lǎo qiū   shì shì huā chá xiāng yǒu wèi jìng   jìng xié    
yáng dòng guī xīng   tiān sàn xiá pái huái rěn nán   lóu chuī xiǎo jiā    
gèng yuē qiū lái   xiǎo chuán jiān jiā