同王十一赋得江猿吟翠屏送陆巴州之任

明代 汪琬
君不见巴东山色连巴西,江头日落风凄凄。行人过此不能去,停车愁听江猿啼。 岩壑千里断行路,藤梢葛刺纷无数。啼猿弄此犹未了,倏然腾上青枫树。 使君行指蚕丛祠,巴人道迎歌《竹枝》。歌声将绝猿声续,清音袅袅如哀玉。 锦官驿外杂鸣泉,大剑山头悲落木。此日长安一忆君,知君遥宿阆城云。 各中夜夜啼猿起,若到三声那可闻。
jūn jiàn dōng shān lián 西   jiāng tóu luò fēng xíng rén guò néng tíng   chē chóu tīng jiāng yuán    
yán qiān duàn háng   téng shāo fēn shù yuán nòng yóu wèi liǎo shū   rán téng shàng qīng fēng shù    
shǐ 使 jūn xíng zhǐ cán cóng   rén dào yíng zhú zhī shēng jiāng jué yuán shēng qīng yīn niǎo   niǎo āi        
jǐn guān 驿 wài míng quán   jiàn shān tóu bēi luò cháng ān jūn zhī   jūn yáo láng 宿 chéng yún    
zhōng yuán   ruò dào sān shēng wén