同王适赋雪

宋代 苏辙
北风吹雨雨不断,遍满虚空作飞霰。 纸窗独卧不成眠,茅屋无声时一泫。 鸟乌错莫寒未起,庭户空明夜惊旦。 重楼复阁烂生光,绝涧连山漫不见。 夹砌双杉洗更碧,满田碧草埋应烂。 城中闭户无履迹,市上孤烟数晨爨。 细排玉著短垂檐,暗结轻冰时入研。 拨灰有客顾尊俎,迹兔何人试鹰犬。 未容行役扫车毂,应有老农歌麦饭。 一来江城若俄顷,四见白花飞面旋。 坐看酒瓮谁敢尝,归踏冰泥屡成溅。 年来桥板断不属,莫出肩舆足忧患。 到家昏黑空自笑,诉妇勤劳每长叹。 床头有酒未用沽,囊里无钱不劳算。 更令雪片大如手,终胜溪瘴长熏眼。 谒告犹能不出门,典衣共子成高宴。
běi fēng chuī duàn   biàn mǎn kōng zuò fēi xiàn  
zhǐ chuāng chéng mián   máo shēng shí xuàn  
niǎo cuò hán wèi   tíng kōng míng jīng dàn  
zhòng lóu làn shēng guāng   jué jiàn lián shān màn jiàn  
jiā shuāng shān gèng   mǎn tián cǎo mái yīng làn  
chéng zhōng   shì shàng yān shù chén cuàn  
pái zhù duǎn chuí yán   àn jié qīng bīng shí yán  
huī yǒu zūn   rén shì yīng quǎn  
wèi róng xíng sǎo chē   yīng yǒu lǎo nóng mài fàn  
lái jiāng chéng ruò é qǐng   jiàn bái huā fēi miàn xuán  
zuò kàn jiǔ wèng shuí gǎn cháng   guī bīng chéng jiàn  
nián lái qiáo bǎn duàn shǔ   chū jiān yōu huàn  
dào jiā hūn hēi kōng xiào   qín láo měi cháng tàn  
chuáng tóu yǒu jiǔ wèi yòng   náng qián láo suàn  
gèng lìng xuě piàn shǒu   zhōng shèng zhàng zhǎng xūn yǎn  
gào yóu néng chū mén   diǎn gòng zi chéng gāo yàn