同王浚贤良赋龟得升字

宋代 王安石
世传一尾龟百龄,此龟逮见隋唐兴。 虽然天幸免焦灼,想屡缩颈愁严凝。 前年赴满不量力,欲替鳌负三崚嶒。 番禺使君邂逅见,知困簸荡因嗟矜。 疾呼余且设网取,以组系首龟穿绳。 北归与俱度大庾,两夫贔屭苦不胜。 舣船秦淮担送我,云此一可当十朋。 昔人宝龟谓神物,奉事稿骨尤兢兢。 残民灭国递争夺,有此乃敢司黎烝。 於时睹甲别贵贱,太卜藏法传昆仍。 岂如元君须见梦,初知欢喜得未曾。 自从九江罢纳锡,众渔贱弃秋不登。 卜人官废亦已久,果猎谁复知殊称。 今君此宝世莫识,我亦坐视心瞢瞢。 搘床才堪比瓦砾,当粟孰肯捐斗升。 糁头腥臊何足嗜,曳尾污秽适可憎。 盛溲除聋岂必验,蹈背出险安敢凭。 刳肠以占幸无事,卷壳而食病未能。 如闻翕息可视效,乃往有堕崖千层。 仰窥朝阳俯引气,亦得难老如冈陵。 谅能学此真寿类,世论妄以虫疑冰。 嗟余老矣倦呼吸,起晏光景难瞻承。 但知故人所玩惜,每戒异物相侵陵。 唯忧盗贼今好卜,夜半劫请无威惩。 复恐嚵夫负之走,并窃老木为薪蒸。 浅樊荒圃不可保,守视且寄锺山僧。
shì chuán wěi guī bǎi líng   guī dǎi jiàn suí táng xīng
suī rán tiān xìng miǎn jiāo zhuó   xiǎng suō jǐng chóu yán níng
qián nián mǎn liàng   áo sān líng céng
pān shǐ 使 jūn xiè hòu jiàn   zhī kùn dàng yīn jiē jīn
qiě shè wǎng   shǒu guī chuān 穿 shéng
běi guī   liǎng shèng
chuán qín huái dān sòng   yún dāng shí péng
rén bǎo guī wèi shén   fèng shì gǎo 稿 yóu jīng jīng
cán mín miè guó zhēng duó   yǒu nǎi gǎn zhēng
shí jiǎ bié guì jiàn   tài cáng chuán kūn réng
yuán jūn jiàn mèng   chū zhī huān wèi céng
cóng jiǔ jiāng   zhòng jiàn qiū dēng
rén guān fèi jiǔ   guǒ liè shuí zhī shū chēng
jīn jūn bǎo shì shí   zuò shì xīn méng méng
zhī chuáng cái kān   dāng shú kěn juān dòu shēng
sǎn tóu xīng sāo shì   wěi huì shì zēng
shèng sōu chú lóng yàn   dǎo bèi chū xiǎn ān gǎn píng
cháng zhàn xìng shì   juǎn ér shí bìng wèi néng
wén shì xiào   nǎi wǎng yǒu duò qiān céng
yǎng kuī zhāo yáng yǐn   nán lǎo gāng líng
liàng néng xué zhēn shòu 寿 lèi   shì lùn wàng chóng bīng
jiē lǎo juàn   yàn guāng jǐng nán zhān chéng
dàn zhī rén suǒ wán   měi jiè xiāng qīn líng
wéi yōu dào zéi jīn hǎo bo   bàn jié qǐng wēi chéng
kǒng chán zhī zǒu   bìng qiè lǎo wéi xīn zhēng
qiǎn fán huāng bǎo   shǒu shì qiě zhōng shān sēng