同王伯圻诸弟登眺宅后林谷茂郁可爱因题谷中松竹二首 其二

元代 刘崧
碧岭穹林相倚倾,隔溪啼鸟唤春晴。松间石上堪题句,怕有人来识姓名。
lǐng qióng lín xiāng qīng   niǎo huàn chūn qíng sōng jiān shí shàng kān   yǒu rén lái shí xìng míng