同泰僧正讲诗

南北朝 萧统
放光闻鹫岳,金牒秘香城。穷源绝有际,离照归无名。 若人聆至寂,寄说表真冥。能令梵志遣,亦使群魔惊。 宝珠分水相,须弥会色形。学徒均染氎,游士譬春英。 伊予寡空智,徒深爱怯情。舒金起祗苑,开筵慕肃成。 年钟倏从变,弦望聚舒盈。今开火林聚,净土接承明。 掖影连高塔,法鼓乱严更。雷声芳树长,月出地芝生。 已知法味乐,复悦玄言清。何因动飞辔,暂使尘劳轻。
fàng guāng wén jiù yuè   jīn dié xiāng chéng qióng yuán jué yǒu   zhào guī míng    
ruò rén líng zhì   shuō biǎo zhēn míng néng lìng fàn zhì qiǎn   shǐ qún 使 jīng    
bǎo zhū fēn shuǐ xiàng   huì xíng xué jūn rǎn dié yóu   shì chūn yīng    
guǎ kōng zhì   shēn ài qiè qíng shū jīn zhī yuàn kāi   yán chéng    
nián zhōng shū cóng biàn   xián wàng shū yíng jīn kāi huǒ lín jìng   jiē chéng míng    
yǐng lián gāo   luàn yán gēng léi shēng fāng shù zhǎng yuè   chū zhī shēng    
zhī wèi   yuè xuán yán qīng yīn dòng fēi pèi zàn   shǐ chén 使 láo qīng