同孙彦能游山庵

宋代 李祁
缘崖涉清泚,披草得幽径。萧条双桧閒,独立一松劲。 入门听微钟,心垢一时净。向来饱干戈,栋宇兀偏正。 空庭鸟雀喧,坏壁龙虎暝。徒能起咨嗟,无复耸观敬。 三叹复出门,乾坤几时定。
yuán shè qīng   cǎo yōu jìng xiāo tiáo shuāng guì xián   sōng jìn
mén tīng wēi zhōng   xīn gòu shí jìng xiàng lái bǎo gān   dòng piān zhèng
kōng tíng niǎo què xuān   huài lóng míng néng jiē   sǒng guān jìng
sān tàn chū mén   qián kūn shí dìng