同宿联句

唐代 韩愈
自从别君来,远出遭巧谮。 ——韩愈 斑斑落春泪,浩浩浮秋浸。 ——孟郊 毛奇睹象犀,羽怪见鵩鸩。 ——韩愈 朝行多危栈,夜卧饶惊枕。 ——孟郊 生荣今分逾,死弃昔情任。 ——韩愈 鹓行参绮陌,鸡唱闻清禁。 ——孟郊 山晴指高标,槐密骛长荫。 ——韩愈 直辞一以荐,巧舌千皆fE. ——孟郊 匡鼎惟说诗,桓谭不读谶。 ——韩愈 逸韵何嘈嗷,高名俟沽赁。 ——孟郊 纷葩欢屡填,旷朗忧早渗。 ——韩愈 为君开酒肠,颠倒舞相饮。 ——孟郊 曦光霁曙物,景曜铄宵祲。 ——韩愈 儒门虽大启,奸首不敢闯。义泉虽至近,盗索不敢沁。 ——孟郊 清琴试一挥,白鹤叫相喑。欲知心同乐,双茧抽作纴。 ——孟郊
cóng bié jūn lái   yuǎn chū zāo qiǎo zèn     —— hán
bān bān luò chūn lèi   hào hào qiū jìn     —— mèng
máo xiàng   guài jiàn zhèn     —— hán
cháo xíng duō wēi zhàn   ráo jīng zhěn     —— mèng
shēng róng jīn fēn   qíng rèn     —— hán
yuān xíng cān   chàng wén qīng jìn     —— mèng
shān qíng zhǐ gāo biāo   huái zhǎng yīn     —— hán
zhí jiàn   qiǎo shé qiān jiē   f   E   .     fE. ——
kuāng dǐng wéi shuō shī   huán tán chèn     —— hán
yùn cáo áo   gāo míng lìn     —— mèng
fēn huān tián   kuàng lǎng yōu zǎo shèn     —— hán
wèi jūn kāi jiǔ cháng   diān dào xiāng yǐn     —— mèng
guāng shǔ   jǐng yào shuò xiāo jìn     —— hán
mén suī   jiān shǒu gǎn chuǎng quán suī zhì jìn   dào suǒ gǎn qìn     —— mèng
qīng qín shì huī   bái jiào xiāng yīn zhī xīn tóng   shuāng jiǎn chōu zuò rèn     —— mèng