同叔易于观我斋分韵得自字

宋代 陈与义
小草浪出山,大隐乃居市。 功名一画饼,甚矣痴儿计。 倾身犯火宅,顾自以为戏。 汗颜逢冰子,更复问奚自。 三肃斋中人,本是青云器。 虽然山上山,政尔吏非吏。 肃肃窗前竹,见引著胜地。 世间剧寒暑,了不受荣悴。 门前剥啄客,欲问观我意。 但持邯郸枕,赠我一觉睡。
xiǎo cǎo làng chū shān   yǐn nǎi shì  
gōng míng huà bǐng   shén chī ér  
qīng shēn fàn huǒ zhái   wéi  
hàn yán féng bīng zi   gèng wèn  
sān zhāi zhōng rén   běn shì qīng yún  
suī rán shān shàng shān   zhèng ěr fēi  
chuāng qián zhú   jiàn yǐn zhù shèng  
shì jiān hán shǔ   liǎo shòu róng cuì  
mén qián zhuó   wèn guān  
dàn chí hán dān zhěn   zèng jiào shuì