通士人篇

南北朝 何处士
龙宫既入道,凤阙且辞荣。禅龛八想净,义窟四尘轻。 香盖法云起,花灯慧火明。自然忘有著,非止悟无生。
lóng gōng dào   fèng quē qiě róng chán kān xiǎng jìng   chén qīng
xiāng gài yún   huā dēng huì huǒ míng rán wàng yǒu zhù   fēi zhǐ shēng