同世昌寻春

宋代 韩淲
春风清晓尚微霜,近午寒收日渐长。步稳路平山涤霭,眼明溪净水生光。 珍禽啼鸟犹能乐,野草闲花亦自香。回首红尘是城市,林间诗酒试平章。
chūn fēng qīng xiǎo shàng wēi shuāng   jìn hán shōu jiàn zhǎng wěn píng shān ǎi yǎn   míng jìng shuǐ shēng guāng    
zhēn qín niǎo yóu néng   cǎo xián huā xiāng huí shǒu hóng chén shì chéng shì lín   jiān shī jiǔ shì píng zhāng