同善之仲贯无逸游饮夜归分韵得星字

宋代 陆文圭
岁华摇落江头树,客子漂流海上萍。 尽染缁衣无复素,空留白眼为谁青。 对豢便可供高卧,把酒何妨苫独醒。 太息此心徒炯炯,奈何余发已星星。
suì huá yáo luò jiāng tóu shù   piāo liú hǎi shàng píng  
jǐn rǎn   kōng liú bái yǎn wèi shuí qīng  
duì huàn biàn 便 gōng gāo   jiǔ fáng shān xǐng  
tài xīn jiǒng jiǒng   nài xīng xing