同人登吴山延庆道院看月分韵得天字

唐代 全祖望
日昨中秋月黯然,新晴喜上吴山颠。左江右湖新涨绿,山色与之俱洄沿。 杰阁凌虚挹西爽,候虫草际鸣戋戋。斜阳欲落未肯落,一角犹挂前檐前。 忽然飞玄不知处,清辉续照生寒烟。寒烟和月堕入水,精庐倒影迷地天。 此时老子兴不浅,直欲凌风恣孤骞。划然长啸声所到,留遗犹堪五百年。 人生陆陆尘雾里,安得欢会永蝉连。良朋夜夜共樽酒,月亦无复阙与圆。
zuó zhōng qiū yuè àn rán   xīn qíng shàng shān diān zuǒ jiāng yòu xīn zhàng 绿   shān zhī huí yán 沿
jié líng 西 shuǎng   hòu chóng cǎo míng jiān jiān xié yáng luò wèi kěn luò   jiǎo yóu guà qián yán qián
rán fēi xuán zhī chù   qīng huī zhào shēng hán yān hán yān yuè duò shuǐ   jīng dào yǐng tiān
shí lǎo zi xīng qiǎn   zhí líng fēng qiān huá rán cháng xiào shēng suǒ dào   liú yóu kān bǎi nián
rén shēng chén   ān huān huì yǒng chán lián liáng péng gòng zūn jiǔ   yuè quē yuán