铜雀瓦砚歌一首谢林法曹

宋代 刘克庄
凉林贼烧洛阳宫,黄屋迁播侨邺中。 兵驱椒房出複壁,帝不能救忧及躬。 台下役夫皆菜色,台上美人如花红。 九州战血丹野草,不闻鬼哭闻歌钟。 时人肆骂作汉贼,相国自许贤周公。 一朝西陵瘗弓剑,帐殿寂寞来悲风。 美人去事黄初帝,家法乃与穹庐同。 繁华销歇世代远,惟有漳水流无穷。 时时耕者钁遗瓦,苏侵土蚀疑古铜。 后来好事斩成砚,平视端歙相长雄。 参军得之喜不寐,携归光怪夜吐虹。 谓宜载宝饷洛贵阳市,顾肯割爱遗山翁。 翁生建安七子后,幼览方册梦寐通。 白头始获交石友,非不磨砺无新功。 复愁偷儿瞰吾屋,窃去奚异玉与弓。 书生一砚何足计,老瞒万瓦扫地空。
liáng lín zéi shāo luò yáng gōng   huáng qiān qiáo zhōng  
bīng jiāo fáng chū   néng jiù yōu gōng  
tái xià jiē cài   tái shàng měi rén huā hóng  
jiǔ zhōu zhàn xuè dān cǎo   wén guǐ wén zhōng  
shí rén zuò hàn zéi   xiàng guó xián zhōu gōng  
zhāo 西 líng gōng jiàn   zhàng diàn 殿 lái bēi fēng  
měi rén shì huáng chū   jiā nǎi qióng tóng  
fán huá xiāo xiē shì dài yuǎn   wéi yǒu zhāng shuǐ liú qióng  
shí shí gēng zhě jué   qīn shí tóng  
hòu lái hǎo shì zhǎn chéng yàn   píng shì duān shè xiāng cháng xióng  
cān jūn zhī mèi   xié guī guāng guài hóng  
wèi zài bǎo xiǎng luò guì yáng shì   kěn ài shān wēng  
wēng shēng jiàn ān hòu   yòu lǎn fāng mèng mèi tōng  
bái tóu shǐ huò jiāo shí yǒu   fēi xīn gōng  
chóu tōu ér kàn   qiè gōng  
shū shēng yàn   lǎo mán wàn sǎo kōng