同年春燕

唐代 孟郊
少年三十士,嘉会良在兹。高歌摇春风,醉舞摧花枝。 意荡晼晚景,喜凝芳菲时。马迹攒騕褭,乐声韵参差。 视听改旧趣,物象含新姿。红雨花上滴,绿烟柳际垂。 淹中讲精义,南皮献清词。前贤与今人,千载为一期。 明鉴有皎洁,澄玉无磷缁。永与沙泥别,各整云汉仪。 盛气自中积,英名日四驰。塞鸿绝俦匹,海月难等夷。 郁抑忽已尽,亲朋乐无涯。幽蘅发空曲,芳杜绵所思。 浮迹自聚散,壮心谁别离。愿保金石志,无令有夺移。
shào nián sān shí shì   jiā huì liáng zài gāo yáo chūn fēng   zuì cuī huā zhī
dàng wǎn wǎn jǐng   níng fāng fēi shí zǎn yǎo niǎo   shēng yùn cēn
shì tīng gǎi jiù   xiàng hán xīn 姿 hóng huā shàng   绿 yān liǔ chuí
yān zhōng jiǎng jīng   nán xiàn qīng qián xián jīn rén   qiān zǎi wèi
míng jiàn yǒu jiǎo jié   chéng lín yǒng shā bié   zhěng yún hàn
shèng zhōng   yīng míng chí sāi hóng 鸿 jué chóu   hǎi yuè nán děng
jǐn   qīn péng yōu héng kōng   fāng mián suǒ
sàn   zhuàng xīn shuí bié yuàn bǎo jīn shí zhì   lìng yǒu duó