童男取寡妇

元代 杨维桢
童男齿十六,寡妇六六年。俯就寡妇妃,还受壮女怜。 壮女拊膺,蹋地呼天。俾妻鬼夫,宁作生口,老死不传。 火风起,烧野田。野鸭逐胡雁,胡能牵连飞上天。
tóng nán chǐ 齿 shí liù   guǎ fu liù liù nián jiù guǎ fu fēi hái   shòu zhuàng lián    
zhuàng yīng   tiān guǐ níng   zuò shēng kǒu lǎo   chuán    
huǒ fēng   shāo tián zhú yàn   néng qiān lián fēi shàng tiān