同门人杨星标吴廷韩游佛峪

明代 王昶
斗柄在戌寒始威,荒郊草木萋以腓。腾腾晓日明晴晖,相于二子驰骖騑。 镵天山色横翠微,鸟道诘屈人迹希。路旁栝柏莽十围,山鸟惊觉鸣且飞。 閕然野寺开双扉,青红古佛长而颀。画壁荒怪无是非,山僧迎客病已痱,香积索寞缠蛜蝛,厥辞怪伟无刺讥。 落叶飒沓飘秋衣,游兴颇极振策归。嗟哉胜地空依稀,安得卜筑来耕耭。
dǒu bǐng zài hán shǐ wēi   huāng jiāo cǎo féi téng téng xiǎo míng qíng huī   xiāng èr zi chí cān fēi
chán tiān shān héng cuì wēi   niǎo dào rén páng guā bǎi mǎng shí wéi   shān niǎo jīng jué míng qiě fēi
xiā rán kāi shuāng fēi   qīng hóng zhǎng ér huà huāng guài shì fēi   shān sēng yíng bìng fèi   xiāng suǒ chán wēi   jué guài wěi
luò piāo qiū   yóu xìng zhèn guī jiē zāi shèng kōng   ān de zhù lái gēng