同孟守出溪亭视涨和严解元韵

宋代 韩淲
滚滚溪亭雨未休,偶陪小队得来游。蚕桑时候将何望,燕麦风前信隐忧。 民力已殚诚易与,天心非远不难筹。果然香火开晴色,从此年登定有秋。
gǔn gǔn tíng wèi xiū   ǒu péi xiǎo duì de lái yóu cán sāng shí hou jiāng wàng yān   mài fēng qián xìn yǐn yōu    
mín dān chéng   tiān xīn fēi yuǎn nán chóu guǒ rán xiāng huǒ kāi qíng cóng   nián dēng dìng yǒu qiū