同龙友石门洞观瀑布歌

明代 邢昉
谢公昔为永嘉守,永嘉山水世无有。朝登绿嶂兴未已,暮踏孤屿徘徊久。 惠连始入西池梦,斤斧还搜石门洞。阗寂初从兕虎游,幽闲忽听鸣琴哢。 乱山夹岸清溪奔,双峰对起开一门。入门曲屈尽奇奥,谽谺古洞摇心魂。 岩上瀑流白云舞,乍飞疑雪更疑雾。一道飘摇落千尺,银河疋练何足数。 飞流直下声淅沥,登潭孤石相戛击。随风散漫入林壑,并作寒烟润苍壁。 摩崖字画纷朦胧,赋咏无如天宝工。漫游已镌晁美叔,避暑复勒苏才翁。 我亦清夏来绝境,瀑雪潭光两相映。挂席仍悬碧海心,扪罗已得青田令。 古人没后空流水,仙吏爱奇数过此。绝顶相看一惘然,裹粮策杖从兹始。
xiè gōng wèi yǒng jiā shǒu   yǒng jiā shān shuǐ shì yǒu cháo dēng zhàng 绿 xīng wèi   pái 屿 huái jiǔ    
huì lián shǐ 西 chí mèng   jīn hái sōu shí mén dòng tián chū cóng yóu yōu   xián tīng míng qín lòng    
luàn shān jiā àn qīng bēn   shuāng fēng duì kai mén mén jǐn ào hān   xiā dòng yáo xīn hún    
yán shàng liú bái yún   zhà fēi xuě gèng dào piāo yáo luò qiān chǐ yín   liàn shù    
fēi liú zhí xià shēng   dēng tán shí xiāng jiá suí fēng sǎn màn lín bìng   zuò hán yān rùn cāng    
huà fēn méng lóng   yǒng tiān bǎo gōng màn yóu juān cháo měi shū   shǔ lēi cái wēng    
qīng xià lái jué jìng   xuě tán guāng liǎng xiāng yìng guà réng xuán hǎi xīn mén   luó qīng tián lìng    
rén méi hòu kōng liú shuǐ   xiān ài shù guò jué dǐng xiāng kàn wǎng rán guǒ   liáng zhàng cóng shǐ