同留守王仆射各赋春中一物,从一韵至七

唐代 刘禹锡
莺。能语,多情。春将半,天欲明。始逢南陌, 复集东城。林疏时见影,花密但闻声。营中缘催短笛, 楼上来定哀筝。千门万户垂杨里,百转如簧烟景晴。
yīng néng   duō qíng chūn jiāng bàn   tiān míng shǐ féng nán  
dōng chéng lín shū shí jiàn yǐng   huā dàn wén shēng yíng zhōng yuán cuī duǎn  
lóu shàng lái dìng āi zhēng qiān mén wàn chuí yáng   bǎi zhuǎn huáng yān jǐng qíng