同李郎中净律院梡子树

唐代 包何
本梡稀难识,沙门种则生。叶殊经写字,子为佛称名。 滤水浇新长,燃灯暖更荣。亭亭无别意,只是劝修行。
běn hún nán shí   shā mén zhǒng shēng shū jīng xiě   zi wèi chēng míng
shuǐ jiāo xīn zhǎng   rán dēng nuǎn gèng róng tíng tíng bié   zhǐ shì quàn xiū xíng