同乐天中秋夜洛河玩月二首

唐代 裴夷直
清洛半秋悬璧月,彩船当夕泛银河。苍龙颔底珠皆没, 白帝心边镜乍磨。海上几时霜雪积,人间此夜管弦多。 须知天地为炉意,尽取黄金铸作波。 不热不寒三五夕,晴川明月正相临。千珠竞没苍龙颔, 一镜高悬白帝心。几处凄凉缘地远,有时惆怅值云阴。 如何清洛如清昼,共见初升又见沈。
qīng luò bàn qiū xuán yuè   cǎi chuán dāng fàn yín cāng lóng hàn zhū jiē méi  
bái xīn biān jìng zhà hǎi shàng shí shuāng xuě   rén jiān guǎn xián duō
zhī tiān wèi   jǐn huáng jīn zhù zuò
hán sān   qíng chuān míng yuè zhèng xiāng lín qiān zhū jìng méi cāng lóng hàn  
jìng gāo xuán bái xīn chù liáng yuán yuǎn   yǒu shí chóu chàng zhí yún yīn
qīng luò qīng zhòu   gòng jiàn chū shēng yòu jiàn shěn