痛哭行

元代 王冕
雨淋日炙四海穷,经纶可是真英雄。岐丰禾黍泣寒露,咸阳草木来悲风。 京邦大官饫酒肉,村落饥民无粒粟。东鲁儒生徒步归,南州野老吞声哭。 纷纷红紫已乱朱,古时妾妇今丈夫。有耳何曾听《韶》、《武》,有舌不喜论诗书。 昨夜虚雷搥布鼓,中天月破无人补。休说城南有韦杜,白璧黄金天尺五。
lín zhì hǎi qióng   jīng lún shì zhēn yīng xióng fēng shǔ hán   xián yáng cǎo lái bēi fēng
jīng bāng guān jiǔ ròu   cūn luò mín dōng shēng guī   nán zhōu lǎo tūn shēng
fēn fēn hóng luàn zhū   shí qiè jīn zhàng yǒu ěr zēng tīng sháo 》、《 》, yǒu shé   lùn shī shū    
zuó léi chuí   zhōng tiān yuè rén xiū shuō chéng nán yǒu wéi   bái huáng jīn tiān chǐ