同峻伯助甫赋得春月

明代 宗臣
瑶天霜白彩云歇,东风吹出海门月。紫微仙人醉相逢,摘来挂在黄金阙。 千顷璃璃散万家,直从燕赵望吴越。伯榆浸湿云孙衣,苍梧泣泠湘君发。 玉兔高啼惊夜乌,青桂低垂碍春蕨。何当捉尔泛溟渤,夜夜老龙哭深窟。
yáo tiān shuāng bái cǎi yún xiē   dōng fēng chuī chū hǎi mén yuè wēi xiān rén zuì xiāng féng zhāi   lái guà zài huáng jīn què    
qiān qǐng sàn wàn jiā   zhí cóng yān zhào wàng yuè jìn shī yún 湿 sūn cāng   líng xiāng jūn    
gāo jīng   qīng guì chuí ài chūn jué dāng zhuō ěr fàn míng   lǎo lóng shēn