铜爵研

宋代 周紫芝
藁街夜腹空燃脂,可怜汉祚终陵夷。老瞒自在作家主,欺它寡妇并孤儿。 洛阳宫殿皆颓圮,更作高台半天起。台上吹香十里闻,台下洗妆漳水浑。 当时歌管一消歇,回望西陵空断魂。百年岁月空中鸟,花不长妍人易老。 台倾人去不复存,碧瓦澄泥为谁好。那知流落向寒窗,乞与诗人赋花草。
gǎo jiē kōng rán zhī   lián hàn zuò zhōng líng lǎo mán zai zuò jiā zhǔ   guǎ fu bìng ér    
luò yáng gōng diàn 殿 jiē tuí   gèng zuò gāo tái bàn tiān tái shàng chuī xiāng shí wén tái   xià zhuāng zhāng shuǐ hún    
dāng shí guǎn xiāo xiē   huí wàng 西 líng kōng duàn hún bǎi nián suì yuè kōng zhōng niǎo huā   zhǎng yán rén lǎo    
tái qīng rén cún   chéng wèi shuí hǎo zhī liú luò xiàng hán chuāng   shī rén huā cǎo