同蒋颖叔林和中游郁孤台

宋代 郭祥正
匹马初从瘴岭来,登临喜上郁孤台。郁然而孤插天半,乱山却出晴云堆。 双溪倒流玉绡飐,万屋蘸碧长城开。扪参历井岂足数,俯栏引手持斗魁。 月空银浪试一酌,坐忧桂树生黄埃。妙娥舞袖回白雪,琵琶十面轰春雷。 吟笺分轴造险语,酒令行赏无停杯。哀猿不断片帆没,归鸟自送残阳颓。 脱身我作耕钓客,两翁均是岩廊材。共游绝境发佳唱,骊珠射目精光皑。 升沈从此遂分手,愿借惠泽苏蒿莱。
chū cóng zhàng lǐng lái   dēng lín shàng tái rán ér chā tiān bàn luàn   shān què chū qíng yún duī    
shuāng dào liú xiāo zhǎn   wàn zhàn cháng chéng kāi mén shēn jǐng shù   lán yǐn shǒu chí dòu kuí    
yuè kōng yín làng shì zhuó   zuò yōu guì shù shēng huáng āi miào é xiù huí bái xuě   pa shí miàn hōng chūn léi    
yín jiān fēn zhóu zào xiǎn   jiǔ lìng xíng shǎng tíng bēi āi yuán duàn piàn fān méi guī   niǎo sòng cán yáng tuí    
tuō shēn zuò gēng diào   liǎng wēng jūn shì yán láng cái gòng yóu jué jìng jiā chàng   zhū shè jīng guāng ái    
shēng shěn cóng suì fēn shǒu   yuàn jiè huì hāo lái