桐江行

宋代 陆游
我来桐江今几时,面骨峥嵘鬓如雪。 怒嗔不复有端绪,谗谤何曾容辨说。 十年山栖却水食,酿桂餐芝自芳洁。 作官一饱仰红腐,坐对盘餐常呕噎。 雪晴宿戒南山游,剩要赋咏临清流。 将行复辍却退坐,台符吏牍令人愁。 胸中崔嵬向谁吐,独立凭高时自语。 文章当以气为主,无怪今人不如古。
lái tóng jiāng jīn shí   miàn zhēng róng bìn xuě  
chēn yǒu duān   chán bàng zēng róng biàn shuō  
shí nián shān què shuǐ shí   niàng guì cān zhī fāng jié  
zuò guān bǎo yǎng hóng   zuò duì pán cān cháng ǒu  
xuě qíng 宿 jiè nán shān yóu   shèng yào yǒng lín qīng liú  
jiāng xíng chuò què tuì 退 zuò   tái lìng rén chóu  
xiōng zhōng cuī wéi xiàng shuí   píng gāo shí  
wén zhāng dāng wéi zhǔ   guài jīn rén