同姜濬题裴式微馀干东斋
世事终成梦,生涯欲半过。白云心已矣,沧海意如何。
藜杖全吾道,榴花养太和。春风骑马醉,江月钓鱼歌。
散帙看虫蠹,开门见雀罗。远山终日在,芳草傍人多。
吏体庄生傲,方言楚俗讹。屈平君莫吊,肠断洞庭波。
shì
世
shì
事
zhōng
终
chéng
成
mèng
梦
,
shēng
生
yá
涯
yù
欲
bàn
半
guò
过
。
。
bái
白
yún
云
xīn
心
yǐ
已
yǐ
矣
,
cāng
沧
hǎi
海
yì
意
rú
如
hé
何
。
。
lí
藜
zhàng
杖
quán
全
wú
吾
dào
道
,
liú
榴
huā
花
yǎng
养
tài
太
hé
和
。
。
chūn
春
fēng
风
qí
骑
mǎ
马
zuì
醉
,
jiāng
江
yuè
月
diào
钓
yú
鱼
gē
歌
。
。
sàn
散
zhì
帙
kàn
看
chóng
虫
dù
蠹
,
kāi
开
mén
门
jiàn
见
què
雀
luó
罗
。
。
yuǎn
远
shān
山
zhōng
终
rì
日
zài
在
,
fāng
芳
cǎo
草
bàng
傍
rén
人
duō
多
。
。
lì
吏
tǐ
体
zhuāng
庄
shēng
生
ào
傲
,
fāng
方
yán
言
chǔ
楚
sú
俗
é
讹
。
。
qū
屈
píng
平
jūn
君
mò
莫
diào
吊
,
cháng
肠
duàn
断
dòng
洞
tíng
庭
bō
波
。
。