同胡邦衡夜直

宋代 张孝祥
慕用高名二十年,敢期丹地接周旋。先生义与云天薄,老去心如铁石坚。 梦了琼崖身益壮,烟销金坞臭空传。一尊莫惜空相属,宫漏穿花夜色鲜。
yòng gāo míng èr shí nián   gǎn dān jiē zhōu xuán xiān sheng yún tiān báo lǎo   xīn tiě shí jiān    
mèng le qióng shēn zhuàng   yān xiāo jīn chòu kōng chuán zūn kōng xiāng zhǔ gōng   lòu chuān huā 穿 xiān