桐花落

唐代 元稹
莎草遍桐阴,桐花满莎落。盖覆相团圆,可怜无厚薄。 昔岁幽院中,深堂下帘幕。同在后门前,因论花好恶。 君夸沉檀样,云是指撝作。暗澹灭紫花,句连蹙金萼。 都绣六七枝,斗成双孔雀。尾上稠叠花,又将金解络。 我爱看不已,君烦睡先著。我作绣桐诗,系君裙带著。 别来苦修道,此意都萧索。今日竟相牵,思量偶然错。
suō cǎo biàn tóng yīn   tóng huā mǎn shā luò gài xiāng tuán yuán   lián hòu báo
suì yōu yuàn zhōng   shēn táng xià lián tóng zài hòu mén qián   yīn lùn huā hào
jūn kuā chén tán yàng   yún shì zhǐ huī zuò àn dàn miè huā   lián jīn è
dōu xiù liù zhī   dòu chéng shuāng kǒng què wěi shàng chóu dié huā   yòu jiāng jīn jiě luò
ài kàn   jūn fán shuì xiān zhù zuò xiù tóng shī   jūn qún dài zhù
bié lái xiū dào   dōu xiāo suǒ jīn jìng xiāng qiān   liáng ǒu rán cuò