桐华

宋代 黎廷瑞
绝岸有孤桐,日受藤蔓侵。 芳韶歇頳紫,余暄始相寻。 粲粲白玉花,照见清溪浔。 时至聊一吐,岂有东风心。 乾坤寄孤枝,隐隐孤凤吟。 安得太古手,为斲重华琴。 奏之岩廊上,和以箫韶音。 惜哉此妙质,岁晏娱空林。 渺渺苍梧云,兴怀一何深。
jué àn yǒu tóng   shòu téng wàn qīn
fāng sháo xiē chēng   xuān shǐ xiāng xún
càn càn bái huā   zhào jiàn qīng xún
shí zhì liáo   yǒu dōng fēng xīn
qián kūn zhī   yǐn yǐn fèng yín
ān tài shǒu   wèi zhuó zhòng huá qín
zòu zhī yán láng shàng   xiāo sháo yīn
zāi miào zhì   suì yàn kōng lín
miǎo miǎo cāng yún   xīng huái 怀 shēn