桐花

唐代 元稹
胧月上山馆,紫桐垂好阴。可惜暗澹色,无人知此心。 舜没苍梧野,凤归丹穴岑。遗落在人世,光华那复深。 年年怨春意,不竞桃杏林。唯占清明后,牡丹还复侵。 况此空馆闭,云谁恣幽寻。徒烦鸟噪集,不语山嶔岑。 满院青苔地,一树莲花簪。自开还自落,暗芳终暗沈。 尔生不得所,我愿裁为琴。安置君王侧,调和元首音。 安问宫徵角,先辨雅郑淫。宫弦春以君,君若春日临。 商弦廉以臣,臣作旱天霖。人安角声畅,人困斗不任。 羽以类万物,祆物神不歆。徵以节百事,奉事罔不钦。 五者苟不乱,天命乃可忱。君若问孝理,弹作梁山吟。 君若事宗庙,拊以和球琳。君若不好谏,愿献触疏箴。 君若不罢猎,请听荒于禽。君若侈台殿,雍门可沾襟。 君若傲贤隽,鹿鸣有食芩。君闻祈招什,车马勿駸駸。 君若欲败度,中有式如金。君闻薰风操,志气在愔愔。 中有阜财语,勿受来献賝.北里当绝听,祸莫大于淫。 南风苟不竞,无往遗之擒。奸声不入耳,巧言宁孔壬。 枭音亦云革,安得沴与祲。天子既穆穆,群材亦森森。 剑士还农野,丝人归织纴。丹凤巢阿阁,文鱼游碧浔。 和气浃寰海,易若溉蹄涔。改张乃可鼓,此语无古今。 非琴独能尔,事有谕因针。感尔桐花意,闲怨杳难禁。 待我持斤斧,置君为大琛。
lóng yuè shàng shān guǎn   tóng chuí hǎo yīn àn dàn   rén zhī xīn
shùn méi cāng   fèng guī dān xué cén luò zài rén shì   guāng huá shēn
nián nián yuàn chūn   jìng táo xìng lín wéi zhàn qīng míng hòu   dan hái qīn
kuàng kōng guǎn   yún shuí yōu xún fán niǎo zào   shān qīn cén
mǎn yuàn qīng tái   shù lián huā zān kāi hái luò   àn fāng zhōng àn shěn
ěr shēng de suǒ   yuàn cái wèi qín ān zhì jūn wáng   tiáo yuán shǒu yīn
ān wèn gōng zhēng jiǎo   xiān biàn zhèng yín gōng xián chūn jūn   jūn ruò chūn lín
shāng xián lián chén   chén zuò hàn tiān lín rén ān jiǎo shēng chàng   rén kùn dòu rèn
lèi wàn   xiān shén xīn zhēng jié bǎi shì   fèng shì wǎng qīn
zhě gǒu luàn   tiān mìng nǎi chén jūn ruò wèn xiào   dàn zuò liáng shān yín
jūn ruò shì zōng miào   qiú lín jūn ruò hǎo jiàn   yuàn xiàn chù shū zhēn
jūn ruò liè   qǐng tīng huāng qín jūn ruò chǐ tái diàn 殿   yōng mén zhān jīn
jūn ruò ào xián jùn   鹿 míng yǒu shí qín jūn wén zhāo shén   chē qīn qīn
jūn ruò bài   zhōng yǒu shì jīn jūn wén xūn fēng cāo   zhì zài yīn yīn
zhōng yǒu cái   shòu lái xiàn chēn   . běi dāng jué tīng   huò yín
nán fēng gǒu jìng   wǎng zhī qín jiān shēng ěr   qiǎo yán níng kǒng rén
xiāo yīn yún   ān jìn tiān   qún cái sēn sēn
jiàn shì hái nóng   rén guī zhī rèn dān fèng cháo ā   wén yóu xún
jiā huán hǎi   ruò gài cén gǎi zhāng nǎi   jīn
fēi qín néng ěr   shì yǒu yīn zhēn gǎn ěr tóng huā   xián yuàn yǎo nán jìn
dài chí jīn   zhì jūn wèi chēn