同何侍御游大云寺十二韵

明代 宗臣
骢骑中原下,招提绝域边。黄金原布地,青石正参天。 齐鲁停杯外,蓬莱落雁前。沙平楼阁直,路僻斗牛偏。 法有玄猿听,经知白马传。慈云千岭合,慧日万家悬。 树结空中果,池开定后莲。晨钟飘积雪,夕梵度轻烟。 群鸟频窥偈,双龙欲护禅。阴阳悲荚砌,今古慨桑田。 代色东无尽,河流西可怜。问君逃苦海,何以赋甘泉。
cōng zhōng yuán xià   zhāo jué biān huáng jīn yuán qīng   shí zhèng cān tiān    
tíng bēi wài   péng lái luò yàn qián shā píng lóu zhí   dòu niú piān    
yǒu xuán yuán tīng   jīng zhī bái chuán yún qiān lǐng huì   wàn jiā xuán    
shù jié kōng zhōng guǒ   chí kāi dìng hòu lián chén zhōng piāo xuě   fàn qīng yān    
qún niǎo pín kuī   shuāng lóng chán yīn yáng bēi jiá jīn   kǎi sāng tián    
dài dōng jìn   liú 西 lián wèn jūn táo hǎi   gān quán