同海阳舒教谕登湘山绝顶因赠别

明代 顾璘
兀坐不快意,起登湘山头。九疑峥嵘忽到眼,洞庭湘浦遥争流。 盘空苍磴路险绝,四月爽气疑清秋。波涛微茫指海南,彷佛十二仙人楼。 欲行更止魂惕慄,声动河汉惊牵牛。舒君好奇更豪宕,攀援绝壁枝撑幽。 拂拭苔花坐崖石,把酒长笑观潮州。下窥城郭弹丸小,但听两耳风飕飗。 西瞻苍梧吊虞舜,满江泪竹湘灵愁。尉佗孤坟竟谁是,纷纷白草埋荒邱。 忆昔楼船下南粤,连天雪甲横戈矛。祇今陵谷已非昔,况乃杨仆诸王侯。 古今成败等翻掌,天地逆旅俱蜉蝣。与君且醉苍玉瓯,对面但喜莫复忧。 明朝解缆灵川水,却望湘山思旧游。
zuò kuài   dēng xiāng shān tóu jiǔ zhēng róng dào yǎn   dòng tíng xiāng yáo zhēng liú
pán kōng cāng dèng xiǎn jué   yuè shuǎng qīng qiū tāo wēi máng zhǐ hǎi nán   páng shí èr xiān rén lóu
xíng gèng zhǐ hún   shēng dòng hàn jīng qiān niú shū jūn hào gèng háo dàng   pān yuán jué zhī chēng yōu
shì tái huā zuò shí   jiǔ cháng xiào guān cháo zhōu xià kuī chéng guō dàn wán xiǎo   dàn tīng liǎng ěr fēng sōu liú
西 zhān cāng diào shùn   mǎn jiāng lèi zhú xiāng líng chóu wèi tuó fén jìng shuí shì   fēn fēn bái cǎo mái huāng qiū
lóu chuán xià nán yuè   lián tiān xuě jiǎ héng máo jīn líng fēi   kuàng nǎi yáng zhū wáng hóu
jīn chéng bài děng fān zhǎng   tiān yóu jūn qiě zuì cāng ōu   duì miàn dàn yōu
míng cháo jiě lǎn líng chuān shuǐ   què wàng xiāng shān jiù yóu