同郭师圣司空仲容探韵得江字

宋代 冯时行
孤月流高天,分影遍千江。 我来无人境,亦复窥幽窗。 好客如佳月,开门辄摐摐。 月到客亦到,不隔山{左山上凶下儿}谾。 把手入茅庐,笑语钟新撞。 一鸣惊人友,更挟飞凫双。 连璧光照眼,老我心所降。 呼童洗瓦盏,竹叶倾册山缸。 清溪漱鸣玉,老树森高幢。 更招二三子,放怀山水邦。 分题得佳句,一字鼎可扛。 男儿树勋德,出手便可椿。 愿移诗句力,挽俗还纯厖。 惟予心已灰,庶几鹿门庞。
yuè liú gāo tiān   fēn yǐng biàn qiān jiāng
lái rén jìng   kuī yōu chuāng
hào jiā yuè   kāi mén zhé chuāng chuāng
yuè dào dào   shān   { zuǒ shān shàng xiōng xià ér   } hōng
shǒu máo   xiào zhōng xīn zhuàng
míng jīng rén yǒu   gèng xié fēi shuāng
lián guāng zhào yǎn   lǎo xīn suǒ jiàng
tóng zhǎn   zhú qīng shān gāng
qīng shù míng   lǎo shù sēn gāo chuáng
gèng zhāo èr sān   fàng huái 怀 shān shuǐ bāng
fēn jiā   dǐng káng
nán ér shù xūn   chū shǒu biàn 便 chūn 椿
yuàn shī   wǎn hái chún páng
wéi xīn huī   shù 鹿 mén páng