潼关

宋代 汪元量
蔽日乌云拨不开,昏昏勒马度关来。 绿芜径路人千里,黄叶邮亭酒一杯。 事去空垂悲国泪,愁来莫上望乡台。 桃林塞外秋风起,大漠天寒鬼哭哀。
yún kāi   hūn hūn guān lái  
绿 jìng rén qiān   huáng yóu tíng jiǔ bēi  
shì kōng chuí bēi guó lèi   chóu lái shàng wàng xiāng tái  
táo lín sài wài qiū fēng   tiān hán guǐ āi